Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính trị-Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính trị-Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

,

VÌ SAO NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG ƯA TRUNG QUỐC?

VÌ SAO NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG ƯA TRUNG QUỐC?
(Hay cách lý giải của một người Trung Quốc)

Hôm nay [17/02] là một ngày nhân dân hai nước Trung Quốc, Việt Nam đều không thể nào quên. Ngày này 30 năm trước, quân đội Trung Quốc phát động “Cuộc chiến tự vệ phản kích” Việt Nam trên biên giới Trung Việt. Cuộc chiến tranh này đã trở thành vết thương khó có thể hàn gắn giữa nhân dân hai nước. Nếu bỏ qua cuộc chiến đó để xem xét “Mối quan hệ Trung Quốc-Việt Nam” hiện nay, dù là quan hệ nhà nước hay nhân dân, thì sẽ là què quặt, cũng là phiến diện không hoàn chỉnh.

Ba quốc gia có liên quan trực tiếp nhiều nhất tới cuộc chiến đó là Trung Quốc, Việt Nam và Campuchia có cách nhìn khác hẳn nhau đối với cuộc chiến tranh Trung Quốc – Việt Nam 30 năm trước.

Phía Trung Quốc cho rằng phía Việt Nam quấy rối biên cương Trung Quốc, cho nên Trung Quốc phát động “Cuộc chiến tự vệ phản kích”. Phía Việt Nam cho rằng chính phủ Trung Quốc vì để ủng hộ chính quyền Khmer Đỏ mà phát động bành trướng xâm lược Việt Nam, thể hiện chiến tranh bá quyền. Phía Campuchia tuy không tỏ thái độ rõ ràng đối với cuộc chiến Trung Quốc-Việt Nam nhưng ngày 7 tháng 1 năm nay đã tổ chức một cuộc mít-tinh quy mô chưa từng có tại Phnom Penh chúc mừng 30 năm ngày nhân dân Campuchia thoát khỏi ách thống trị của Khmer Đỏ. Tại cuộc mit-tinh, Chủ tịch Thượng viện Campuchia Chia Xim cảm ơn Việt Nam “đã cứu Campuchia”, đánh giá cao bộ đội tình nguyện Việt Nam đã hy sinh to lớn để tiêu diệt chính quyền Khmer Đỏ tàn sát nhân dân, và đã kịp thời ngăn chặn được số phận bất hạnh nhân dân Campuchia tiếp tục bị tàn sát.

Giờ đây chính phủ Trung Quốc đang ra sức làm mờ nhạt cuộc chiến 30 năm trước ấy, không tổ chức bất kỳ hoạt động kỷ niệm chính thức nào. Tại Việt Nam, chính phủ và nhân dân đều tổ chức hoạt động tưởng niệm với quy mô lớn [?] những người Việt Nam đã chết trong cuộc chiến đó, giáo dục người Việt Nam chớ quên cuộc chiến này. Rốt cục trong cuộc chiến tranh ấy ai phải ai trái, ở đây tác giả không muốn bàn thảo. Bao giờ các tài liệu mật được dần dần công khai, sau khi nhìn thấy chân tướng, tự nhiên người ta sẽ hiểu rõ.

Tác giả muốn nhân dịp ngày đặc biệt hôm nay để nói qua về một số cảm nhận của mình tại Việt Nam, hy vọng qua đó người trong nước sẽ hiểu được tại sao đa số người Việt Nam có thái độ không hữu hảo với Trung Quốc. Để nhìn nhận Việt Nam một cách khách quan, chúng ta nên xuất phát nhiều hơn từ góc độ của mình mà suy nghĩ. Ngoài việc cuộc chiến đó cần thời gian để hàn gắn vết thương giữa nhân dân hai nước ra, hiện nay vấn đề người Việt Nam không hữu hảo với người Trung Quốc chủ yếu có mấy mặt sau đây đáng để người nước ta [tức Trung Quốc] cảnh giác và suy nghĩ.

Trước hết, người Trung Quốc chưa hiểu tình hình Việt Nam – đây là một nguyên nhân khiến người Việt Nam ghét người Trung Quốc. Hai nước tuy là láng giềng gần nhau, truyền thống văn hóa và tập quán giống nhau nhưng tuyệt đại đa số người Trung Quốc lại chưa hiểu Việt Nam. Việt Nam là quốc gia nhược tiểu, chính phủ không đủ tài lực […], thế nhưng sự nghèo khó của chính phủ không đại diện cho sự bần cùng của dân chúng. Người Trung Quốc có quan niệm là chỉ cần thấy nước này chỗ nào cũng rách nát, thiết bị hạ tầng cơ sở chưa hoàn thiện, đường phố không rộng rãi tráng lệ thì cho rằng nước này hỏng rồi.

Thực ra nhìn bên ngoài không bằng nhìn thực chất. Việt Nam luôn luôn theo đường lối giấu ngầm sự giàu có vào dân chúng. Chỉ cần đến thăm nhà thường dân Việt Nam để cảm nhận một chút, bạn sẽ thay đổi ấn tượng về Việt Nam. Trong các gia đình Việt Nam […], các loại đồ điện gia đình và thiết bị trong nhà không hề ít hơn dân Trung Quốc. Nghèo nữa thì cũng có một chiếc xe máy. Gia đình dân chúng Việt Nam chưa thể coi là giàu có nhưng cũng tuyệt nhiên không nghèo. Tuyệt đại đa số người Trung Quốc từng đến Việt Nam phần lớn chỉ nhìn thấy hiện tượng bên ngoài chứ không phải đời sống thực chất của người Việt Nam bình thường, do đó có sự hiểu lầm về Việt Nam. Ngược lại, người Việt Nam cũng từ xương cốt coi thường một bộ phận người Trung Quốc.

Thứ hai, tâm trạng ưu việt cao ngạo của người Trung Quốc đã làm cho người Việt Nam không hữu hảo với người Trung Quốc. Người nước ta tự cho rằng thực lực Trung Quốc mạnh hơn Việt Nam, phần lớn người Trung Quốc khi đến Việt Nam thì có thái độ thiếu thân mật và khiêm tốn với người Việt Nam. Thường xuyên có bạn hỏi tôi: Việt Nam chẳng phải là rất nghèo đấy ư, có phải là ở Việt Nam đi mua hàng phải vác cả bọc tiền to tướng, có phải Việt Nam thừa phụ nữ, có thể lấy mấy vợ cũng được phải không? … đều là những câu hỏi làm người ta cười gượng.

Thực tế Việt Nam khác xa những gì chúng ta tưởng tượng. Chính quyền Việt Nam nghèo, song dân chúng Việt Nam không nghèo. Đồng bạc Việt Nam giá trị cao nhất là 500 nghìn đồng, tương đương 200 Nhân Dân Tệ Trung Quốc, ra phố mua hàng đâu có cần vác rất nhiều tiền, thậm chí còn ít một nửa so với người Trung Quốc đi mua hàng. Phụ nữ Việt Nam không nhiều, tỷ lệ nam nữ cơ bản bằng nhau, thậm chí tỷ lệ nam cao một chút, chớ có sang Việt Nam làm giấc mộng lấy mấy cô vợ. Người Việt Nam coi người Trung Quốc không ra gì không phải không có nguyên cớ.

Thứ ba, nhà đầu tư Trung Quốc đến Việt Nam rất bị nghi ngờ về chữ tín. Cuối thập niên 1990, rất nhiều người Trung Quốc đến Việt Nam đầu tư, tưởng là ở đấy có thể dễ kiếm được tiền. Khi phát hiện đầu tư trên toàn thế giới đều có cùng một nguyên tắc là “không có đầu tư vào thì không có sản phẩm ra”, kiếm tiền đâu có dễ như tưởng tượng. Thế là người Trung Quốc ào sang như một đàn ong rồi lại ào ào đại rút lui như một đàn ong, rút vốn về nước một cách bất hợp pháp, để lại một đống tạp chứng khó chữa như nợ lương, nợ thuế, nợ vốn với đối tác hợp tác, khiến chính quyền Việt Nam rất đau đầu. Sự thành thật giữ chữ tín của thương nhân Trung Quốc phổ biến bị người Việt Nam nghi ngờ.

Cùng sang Việt Nam kiếm tiền, người Nhật, người Hàn Quốc trước lúc đi đã xem xét coi đây là vấn đề khá phức tạp, khi gặp phải các vấn đề tồn tại trong xã hội Việt Nam họ giải quyết dễ hơn người Trung Quốc. Tâm lý quá ư đầu cơ của nhà đầu tư Trung Quốc, thái độ oán trách mỗi khi gặp khó khăn đã gây ra hậu quả người Việt Nam cho rằng người Trung Quốc có độ tin cậy thương mại không cao. Trung Quốc khi đưa vốn ra nước ngoài cũng đem theo những bệnh bất trị vốn có trong xã hội thương mại của mình sang nước ngoài. Điều này không những các nhà đầu tư chúng ta phải suy ngẫm mà chính phủ Trung Quốc cũng nên cảnh giác.

Thứ tư, việc các thương gia Trung Quốc phán đoán sai lầm về thị trường tiêu dùng Việt Nam đã không những làm cho sản phẩm Trung Quốc khó tiêu thụ ở Việt Nam mà cũng tổn hại nghiêm trọng tới hình ảnh và thanh danh của người Trung Quốc. Do hiểu biết lệch lạc về tình hình nội bộ và thói quen tiêu dùng của Việt Nam, cho rằng người Việt không tiêu dùng nổi những sản phẩm chất lượng tốt cấp cao, mà người Trung Quốc chuyển sang Việt Nam những dây chuyền sản xuất lạc hậu bị đào thải trong nước, kết quả thế nào có thể suy ra mà thấy. Ở Trung Quốc, nhà sản xuất xe máy Trùng Khánh huênh hoang là đã chiếm được bao nhiêu thị phần thị trường Việt Nam. Đáng tiếc là người viết bài này ở Việt Nam cho tới nay chưa hề phát hiện thấy một chiếc xe máy Trùng Khánh nào chạy trên đất nước này, dù ở vùng nông thôn tương đối nghèo hay đô thị phồn hoa đều khó mà thấy bóng dáng nó.

Trong lòng người tiêu dùng Việt Nam thì hàng Trung Quốc là đại danh từ của “chất lượng xấu”. So với người Trung Quốc, rõ ràng người Nhật Bản, Hàn Quốc, kể cả người Âu Mỹ đánh giá quan niệm tiêu dùng của người Việt Nam chính xác hơn nhiều; ngay từ đầu họ đã đưa hàng chất lượng tốt sang thị trường Việt Nam, giành được sự ủng hộ của người tiêu dùng nước này. Đây cũng là nguyên nhân hàng hóa Trung Quốc ở Việt Nam đại bại trước hàng hóa Nhật Bản, Hàn Quốc và cũng là một nhân tố lớn làm cho người Việt Nam khinh thường [nguyên văn bỉ thị] người Trung Quốc.

Trung Quốc và Việt Nam núi liền núi sông liền sông, có hơn 2.000 năm tiếp xúc văn hóa, thế nhưng sự hiểu biết của chúng ta về Việt Nam lại dừng ở hồi ức trong quá khứ, thiếu con mắt tỉnh táo và thận trọng để nhìn nhận người hàng xóm này, khiến cho giữa nhân dân hai nước hình thành một vết thương khó có thể vượt qua. Đồng thời với việc mất tín nhiệm của dân chúng Việt Nam, chúng ta cũng dần dần chắp tay nhường cho Nhật Bản, Hàn Quốc lợi ích thị trường to lớn ở Việt Nam mà người Trung Quốc vốn dĩ nắm được.
Người Việt Nam không hữu hảo với người Trung Quốc tuyệt nhiên không chỉ là do cuộc chiến tranh 30 năm trước mà còn nhiều cái nữa đáng để tất cả người Trung Quốc suy ngẫm!

(Nguồn: Nghiên cứu quốc tế)
Dịch từ báo Phượng Hoàng (Trung Quốc)

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

JOSHUA WONG - MỘT THẾ HỆ ÍCH KỶ?

Một người Hong Kong nói: “Mày hỏi tao về Joshua Wong? Tao nghĩ anh ta đại diện cho một thế hệ trẻ của Hong Kong chỉ biết và sẵn sàng làm những gì mình muốn mà không quan tâm tới bất kỳ ai khác cũng như hậu quả xảy ra cho những người khác. Đối với tao, đó là một thế hệ ích kỷ."
Hoặc như 1 người được phỏng vấn trên tờ Time nói : “Các bạn đã cho công chúng thấy một giọng nói, giờ thì hãy trả lại đường xá cho họ.”

Có quá nhiều suy nghĩ áp lên cậu bé 18 tuổi, Joshua Wong, khi cậu đứng trên bục cao và gọi mọi người xuống đường. Khi Benny Tai, Chan Kin Man, và Chu Yiu Ming kêu gọi mọi người biểu tình hãy về nhà vào ngày 2.12, Joshua Wong và vài người bạn bắt đầu tuyệt thực. Sự khác biệt ngày càng dày hơn, giữa những kiến trúc sư trưởng đã kiến tạo nên lý thuyết về Occupy Central và những đứa trẻ đứng bên ngoài và thực hiện lý thuyết đó.

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

,

Các thánh Vozer đã học chính trị - lịch sử như thế nào ?


---My life,my way---
Sử xưa có ghi "Phàm là vạn vật trong cõi đất trời,mọi vật đều có luật nhân quả,ăn đời sống kiếp tàn bạo ắt sẽ có ngày phải gánh chịu hậu quả.Như đất Đại Phổ uy danh lẫy lừng trăm họ,vinh quang dài suốt trăm đời,ấy thế mà do Hitler tàn bạo mà bị diệt vọng,bị chia làm 2 nước.


Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

,

Người Do Thái | Một dân tộc nhỏ nền văn minh lớn

Từ lâu tôi đã định viết chủ đề về người Do Thái trên VFpress.vn. Tiếp theo bài viết về nước Nhật và nhân việc George Soros thăm Việt Nam, hôm nay tôi xin giới thiệu về đất nước Do Thái. Một dân tộc nhỏ nhưng tác động đến rất lớn toàn bộ văn minh của trái đất. Từ cuộc sống, khoa học, làm giàu…đến tư tưởng mọi thứ đều có sự tác động của người Do Thái. Văn minh Do Thái không để lại những kiến trúc nổi tiếng như Kim tự tháp, điện Pantheon hoặc Vạn lý Trường thành, nhưng nó lưu lại mãi mãi một di sản phi vật thể vô giá mà ít có nền văn minh nào có thể sánh được về tầm ảnh hưởng lâu dài, sâu sắc đối với văn minh toàn nhân loại.

[IMG]

Dường như là, mỗi khi bàn luận về sự thông minh có di truyền không, người ta đều nêu lên dẫn chứng về giải Nobel và người Do Thái. Và cũng như một thông lệ, hàng năm sau khi công bố giải, người ta đều hỏi người Do Thái chiếm bao nhiêu phần trăm giải năm ấy. Và thực tế thì con số này không hề nhỏ.

Ví dụ chỉ sau khi vừa công bố 3 giải Nobel 2011, lập tức có một bài báo nhan đề “Bà mẹ Yiddeshe có thể tự hào: Năm trong bảy Nobel gia là người Do Thái”. Đó là: Ralph Steinman và Bruce Beutler, giải Nobel về Y học, Saul Pelmutter và Adam G. Ross - giải Nobel về Vật lý, Daniel Shechtman - giải Nobel về Hoá học.

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2012

NGHE NGƯỜI KAMPUCHIA NÓI CHUYỆN

TP Phnom Penh
Không lâu sau khi Campuchia với tư cách là nước chủ tịch luân phiên của Asean đã chống đối đề xuất của Hà Nội và Manila đưa các tranh chấp trên Biển Đông với Trung Quốc vào thông cáo chung của Hội nghị ngoại trưởng Asean họp tại Phnom Penh, ông Heng Samrin, từng là lãnh đạo cao nhất Kampuchia thời độc đảng, nay là chủ tịch quốc hội, đã đến Hà Nội bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc về ‘sự ủng hộ giúp đỡ to lớn, quý báu, kịp thời, có hiệu quả mà Việt Nam đã dành cho Campuchia’.
Đó là tuyên bố công khai, còn bên trong không ai biết ông Heng sẽ nói thêm gì để giải thích với các lãnh đạo Việt Nam về quyết định của Kampuchia tại Hội nghị Asean vừa rồi. Tuy nhiên nghe câu chuyện sau đây, chúng ta cũng suy ra ông Heng đã nói gì.

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Thất nghiệp là cơ hội để làm những điều mình thích

Thất nghiệp thực sự là một giai đoạn khó khăn đối với mỗi con người, tuy nhiên hãy xem thất nghiệp như là một cơ hội để nhìn nhận lại và phát triển bản thân biết đâu đấy mới là lúc bạn tìm thấy chính mình và điều mình thực sự thích.

Một trong những câu được hỏi nhiều nhất đối với một sinh viên chuẩn bị hoặc vừa mới tốt nghiệp là: "Bạn đã có việc làm chưa ?"

Đây thực sự là một câu hỏi không được tế nhị cho lắm nhất là trong tình trạng kinh tế đang khó khăn như hiện nay. Bản thân mình dù chưa đến lúc thất nghiệp cũng không thích hỏi hay trả lời những câu hỏi như thế này.
Tuy nhiên, dù có không quan tâm đến mấy câu hỏi đó, trán bạn cũng sẽ nhăn hơn một chút với cái cảm giác bị thất nghiệp. Tại sao phải sợ thất nghiệp ?

Câu trả lời là có vô vàn lý do. Có thể bạn sợ thất nghiệp vì sẽ vẫn phải sống dựa vào gia đình, mất quyền tự do trong cuộc sống cũng như về mặt tài chính.

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

,

“Anh hãy ngồi xuống đây!”


Chiến tranh Việt Nam (hình chụp năm 1972)

"Nhiều người Việt có anh em ở cả hai phía trong cuộc chiến Việt Nam"

Hôm ấy, tôi thức dậy muộn, vì suốt đêm lo lắng và cảnh giác. Nghe tiếng cửa mở, ngóc đầu nhìn qua cửa sổ, thấy bốn lính thủy xuất hiện. Nhìn kỹ, may quá, trong đó có đứa em tôi, con chú, ở chung nhà, cấp bậc Trung sĩ, tên Hạ Minh Chung.
Bước vào nhà, đảo mắt nhìn, thấy tôi, nó nói liền:
-À, anh Ng., hôm nay em có chuyện muốn nói với anh…!
Tôi có cảm giác hơi lạ, lâu nay nó không có vẻ nghiêm chỉnh đến thế.
-Ừ, thì sẵn sàng! Tôi trả lời, trong lòng không khỏi ngạc nhiên.
Chung vào trong lấy ra một chiếc chiếu, trải giữa nhà, vào tủ lấy ly, lôi trong túi xách ra 2 chai rượu đế, bày ra chiếu. Cả bốn anh Hải quân ngồi lại.
Chung nhìn tôi, nói rõ ràng từng tiếng một, như ra lệnh:
-Anh hãy ngồi xuống đây!
Đó là thời điểm mấy ngày sau ngày Trung Quốc chiếm Hoàng Sa: 19 tháng 1 năm 1974. Lúc đó tôi mới từ nhà tù Côn Đảo trở về.

Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011

Trung Quốc đã thu phục Trung Á như thế nào?


 - Trung Á hôm nay đã định hình trở lại, với vai trò chiến lược của nó, sau khi Liên Xô sụp đổ. Đã xa rồi quan niệm đây là khu “đặc quyền” về kinh tế, quân sự, chính trị của Moscow. Thừa cơ Hoa Kỳ và Nga mải giằng co tại không gian địa chính trị này theo những chiến lược cũ, Trung Hoa đang huơ gậy - cà rốt, để “bất chiến tự nhiên thành” tổng hợp của Lê Đỗ Huy.


Thế "Tam Quốc diễn nghĩa" mới

Trung Á, hay Nội Á được biết đến như phần châu Á không tiếp giáp với đại dương. Đây là một vùng giàu tài nguyên nằm giữa Nga, Trung Hoa, Iran và Afganistan. Phần lớn vùng lãnh thổ này thuộc Liên Xô gần ba phần tư thế kỷ XX. Cuộc tranh đoạt bá quyền ở khu vực đầy lợi ích chiến lược này hiện đã hình thành thế “tam quốc diễn nghĩa” mới.

Kyrgyzstan, Tajikistan, Kazakhstan và Uzbekistan là thành viên của tổ chức Hợp tác thượng Hải (SCO) cùng với Nga và Trung Hoa, ban đầu để chống khủng bố, nhưng ngày một tập trung hơn vào các vấn đề kinh tế. Các thành viên của tổ chức này chia sẻ tin tức tình báo, cùng tham dự các cuộc diễn tập quân sự. Năm 2010, Trung Quốc cho các nước trong SCO vay 10 tỉ USD.

Theo truyền thông, Hoa Kỳ vẫn hì hụi tìm cách giành ưu thế để hỗ trợ cho quân Mỹ, đang hụt hơi trong một cuộc chiến không lời giải ở xứ Afganistan gần đó. Còn Moscow thì vẫn nhất mực rằng đây là sân sau của mình, nơi Nga/Liên Xô từng mất vô khối công của để duy trì ảnh hưởng trong thế kỷ qua.

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011

,

Giải mã việc Trung Quốc 'rải tiền' khắp thế giới

Trung Quốc không ngừng tăng cường viện trợ nước ngoài trong những năm gần đây với toan tính nới rộng phạm vi ảnh hưởng của mình trên thế giới.


Người Trung Quốc xuất hiện khắp mọi nơi. Hay nói chính xác, tiền Trung Quốc xuất hiện khắp mọi nơi, nhờ công lớn của ngân hàng Phát triển Trung Quốc (CDB) và ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc.


Viện trợ nước ngoài của Trung Quốc tăng mạnh thể hiện rõ nét khắp hang cùng ngõ hẻm trong thế giới đang phát triển như đường bộ, đường sắt tại châu Phi, các nhà máy dệt tại Syria, nhà máy xi măng tại Peru hay cầu cống ở Bangladesh.


Tính đến cuối năm 2009, Trung Quốc cung cấp viện trợ cho 161 quốc gia và hơn 30 tổ chức quốc tế và khu vực với tổng số tiền 256,29 tỷ nhân dân tệ (39,2 tỷ USD) bao gồm 106,2 tỷ viện trợ không hoàn lại, 76,54 tỷ vay không lấy lãi và 73,55 tỷ cho vay lãi suất ưu đãi. Các nước nhận viện trợ chủ yếu là quốc gia thu nhập thấp trên khắp thế giới, trong đó châu Á và châu Phi chiếm khoảng 80%.
Trung Quốc đẩy mạnh đầu tư, viện trợ nước ngoài.

Theo tờ Financial Times, mức độ cho vay của Trung Quốc trong giai đoạn 2008 - 2010 vượt quá con số trợ giúp của Ngân hàng thế giới tới xấp xỉ 10 tỷ USD. Tới cuối năm 2010, ngân hàng CDB vươn rộng tới hơn 90 quốc gia với tổng số công nợ đạt 141,3 tỷ USD.

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

, ,

[Thư Giản] Hịch Khoa học Công nghệ

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN
Nguồn: Nguyễn Vĩnh-TimesQT

Một bài Hịch hay

Bạn tôi, một nhà ngoại giao nhà nghề mà lại rất có khiếu hài hước. Anh biết tôi cuối tuần muốn nghỉ ngơi thư giãn, gửi cho bài viết thể “Hịch”. Đọc hịch này, nhiều ý gợi lên các so sánh, đối nghịch bỡn cợt nhau thì vui và cười được đấy… Nhưng lại “mếu” sau đó, như người ta nói, mồm mếu chữ o ngay tức thì. Thực ra cũng không phải là mếu, mà là buồn so, là lặng đi… vì một nỗi buồn dâng trào trước thực trạng khoa học công nghệ của nước nhà, trước bi hài của các nhà làm khoa học kỹ thuật khắp cả nước. 

Vẫn biết vũ khí của văn thơ trào lộng đôi khi “thậm xưng lên một chút” nhằm đạt ý đạt đích định nói, phải nói. Nhưng ngẫm nghĩ kỹ thì sự thậm xưng kia là trên một nền sự thật, cái sự thật đáng buồn lắm của nền khoa học kỹ thuật nước nhà những thập kỷ qua…
Hãy nghiêm túc nhìn nhận những điều Hịch này nói tới. Tôi mong những nhà quản lý cấp cao của cái ngành quan trọng bậc nhất - mũi nhọn của mọi mũi nhọn trong xã hội hiện đại chúng ta – phải/nên lắng nghe những điều Hịch nêu lên mà “thực sự cầu thị” để tìm ra phương cách sửa chữa. Chứ chớ vội mang cả thùng mũ chụp cho tác giả “Khoa học Đại vương" Trần Công Nghệ dưới đây là "bôi bác, suy diễn, ăn ốc nói mò”… Nhưng cái tên trên thực ra "tác giả" ghi tên vậy cho vui thôi. Bởi ban đầu chắc là của “một ai đó có thật” viết ra, rồi nó nhanh chóng truyền khẩu như một thứ văn học dân gian. Hịch này đúng gọi là Hịch khuyết danh cũng được, chứ có ai mang tên đó bao giờ! Nhưng những điều trên dù sao cũng chẳng hề quan trọng "bằng chính nội dung" của bài Hịch mà các bạn sẽ đọc và ngẫm nghĩ thử xem...<Xin phép anh bạn, tôi giới thiệu bài Hịch này trên blog mình để bầu bạn cùng 'cười' và 'mếu' trọn 2 ngày cuối tuần, nha. Ý kiến bạn phản hồi - hoặc comment, hoặc chuyển email và nhắn vào điện thoại - cho chủ blog thì xin cảm tạ.

-----------------
Hịch Khoa học Công nghệ
Tác giả: “Khoa học Đại vương” Trần Công Nghệ

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp [Xì cốt len] dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo.

Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét.
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.

Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.

Thật là so với:
Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép,
Ta nào có kém gì?

Thế mà, nay các ngươi:
Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện “u ét đê”
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.

Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên.

Cho nên
“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu
Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm
Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ

Thật là:
Dân gần trăm triệu "ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!

Nay nước ta:
Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!

Chỉ e:
Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.

Hỡi ôi,
Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu.

Nay ta bảo thật các ngươi:
Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

Được thế thì:
Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng

Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?
Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.

Vì:
Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ, hóa rồng, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?

Cho nên mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!
------------
(*) Biến tấu từ 2 câu thơ của cụ Tản Đà (nguyên văn câu trên là "Dân hai nhăm triệu ai người lớn".

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

,

Cảm tử quân “Fukushima 50”

"Một lần nữa xin kính cẩn cúi đầu cảm phục trước hành động cao đẹp này không chỉ cho người Nhật mà cho cả thế giới. Với tinh thần võ sĩ đạo “khi nằm xuống như hoa anh đào rơi, cánh vẫn vẹn, màu vẫn tươi”, cả thế giới nghiêng mình vì điều đó.."

Trong khi thế giới đang nín thở theo dõi xem liệu Nhật Bản có thể ngăn chặn được một thảm họa hạt nhân hay không thì một nhóm gồm hơn 300 công nhân, kỹ sư đang đặt cược cuộc sống của mình vào cuộc chiến này. Họ bất chấp thực tế sẽ mắc bệnh nguy hiểm hay tử vong để chống lại nguy cơ khủng hoảng hạt nhân


Hơn 200.000 người dân sống gần nhà máy điện hạt nhân gặp sự cố Fukushima Daiichi đã được sơ tán, cách xa hiện trường 20-30 km vì lo ngại nguy cơ rò rỉ bức xạ. Trong khi đó, 50 trong số 800 người làm việc tại nhà máy đã ở lại, do đó được cả thế giới biết đến với tên gọi “Fukushima 50”. Không lâu sau đó, chính phủ đã bổ sung 20 người thay phiên nhau bơm nước vào lò phản ứng do hệ thống làm mát của nhà máy bị hỏng sau thảm họa động đất và sóng thần. Mỗi ca kéo dài 15 phút. Đến tối 16-3, nhóm “Fukushima 50”, trong đó có 20 người tình nguyện, tăng lên 180 người và đến tối 17-3 có tổng cộng hơn 300 người.
 
 
Họp bàn hướng giải quyết thảm họa và thành lập nhóm “Fukushima 50”. Ảnh: CHOSUN ONLINE

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

,

Những 'huyền thoại' cảm động về người Nhật trên Internet

Có những con người bình dị, vô danh ở đất nước vừa hứng chịu trận động đất lịch sử đã trở thành "huyền thoại" trong mắt cư dân mạng vì cách ứng xử cao thượng của họ.

>Tại sao không có cướp bóc ở Nhật Bản

Cuộc sống hỗn loạn, giá cả tăng cao, nạn cướp bóc luôn là hậu quả khó tránh sau những thảm họa thiên nhiên. Tuy nhiên, người ta không hề nghe nói đến điều đó ở quốc gia mới trải qua trận động đất mạnh tới 9 độ Richter. Người dân ở đây luôn thể hiện tinh thần đoàn kết, trật tự và sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau.
Kiên nhẫn xếp hàng lấy nước ở Sendai. Ảnh: OddStuff.
Kiên nhẫn xếp hàng lấy nước ở Sendai. Ảnh: OddStuff.
Chính bởi tinh thần tương trợ này, trên Internet những ngày qua đã xuất hiện một số bức thư được cho là được gửi từ Nhật về Việt Nam, khiến người đọc rơi nước mắt về cách ứng xử của người dân Nhật trong hoạn nạn.

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011

,

Lời nguyền của tài nguyên..?!

Lời nguyền tài nguyên hay hệ quả của nền quản trị kém?


Điểm chung giữa các nhà lý thuyết về lời nguyền tài nguyên là một nền quản trị kém đóng vai trò là một nhân tố quan trọng để giải thích lời nguyền tài nguyên.
Cụm từ "lời nguyên tài nguyên" lần đầu được Richard Auty dùng trong cuốn sách của mình có tựa đề: Duy trì phát triển trong các nền kinh tế khoáng sản: giả thuyết lời nguyền tài nguyên vào năm 1993. Ông đã chỉ ra rằng "không chỉ các quốc gia giàu tài nguyên có thể thất bại trong việc làm lợi từ của trời cho, thậm chí các nước này còn hoạt động kém hiệu quả hơn các nước khác mà thiên nhiên kém ưu đãi hơn".
Các nghiên cứu cũng cho thấy việc khai thác tài nguyên thiên nhiên, và thậm chí hơn thế, là hiện tượng bùng nổ khai thác tài nguyên có thể gây ra các hậu quả tiêu cực tới tăng trưởng kinh tế và phát triển con người trong giai đoạn dài.
Như vậy, không nên coi tài nguyên thiên nhiên như là vận may vô tận, mà đòi hỏi cách quản lý kinh tế vĩ mô phù hợp và quản trị hiệu quả, cụ thể là dưới dạng thể chế minh bạch và có trách nhiệm giải trình.
Nhưng để làm được điều đó, điều đầu tiên cần là hiểu rõ hơn lời nguyền tài nguyên xảy ra như thế nào và tại sao.
Hai thành phần cơ bản của lời nguyền tài nguyên không nằm ngoài cái gọi là: căn bệnh Hà Lan và nền quản trị yếu kém.

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

,

Cái bụng thiêng liêng

Nguyễn Quang Thân




"Tờ 100 tỷ đô vừa được Zimbabwe phát hành chỉ mua được 3 quả trứng. Zimbabwe là nước có mức lạm phát cao nhất thế giới, 2,2 triệu %. – Internet"


Lạm phát một hay hai con số, chỉ số giá cả tăng có thể làm các nhà chính khách giật mình, các kinh tế gia đau đầu. Nhưng với người lao động, những phép tính trừu tượng ấy lại trở thành cụ thể. Đó là những đêm không ngủ, những ngày lao động vã mồ hôi và đã từng xảy ra những vụ ngất xỉu một lúc nhiều người trong trường học, trong xí nghiệp.


Vì những người lao động cũng như bất kỳ ai, có cái bụng. Nó đòi hỏi được no để làm việc dù làm như cái máy trong dây chuyền xí nghiệp hiện đại hay thổ mộc “ăn no vác nặng” trong hầm mỏ, trên cánh đồng.

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Đi xem CHIỀU TÀ của TỬ XUÂN (Hàm Nghi)

"Bức tranh không chỉ mang giá trị nghệ thuật đơn thuần mà còn có giá trị lịch sử, chính trị, tình cảm...khó có thể định lượng được, hy vọng nó sẽ đại diện ĐSQ Việt Nam tại Pháp sẽ đấu giá thành công và được mang về và trưng bày Việt Nam như một bảo vật của quốc gia, để mọi người dân VN đều có thể chiêm ngưỡng được chứ không phải là tài sản của cá nhân nào đó.!"

Đi xem CHIỀU TÀ
của TỬ XUÂN (Hàm Nghi)



Tuần này, chúng tôi đã tới văn phòng ủy viên đấu giá Millon & Associés ở đại lộ Eylau (quận 16, Paris) để được xem bức tranh Déclin du jour (Chiều tà) mà văn phòng này sẽ đặt bán đấu giá tại Khách sạn Drouot thứ tư tuần sau (24.11.2010).

chieutaTrong tấm khung tróc sơn, bức tranh Chiều tà còn tốt nguyên, nhưng bám bụi thời gian.
Eylau là đại lộ nằm ở quận 16, khu tư sản sang trọng của Paris, chạy từ hướng tây bắc xuống hướng đông nam, đâm thẳng vào quảng trường Trocadéro. Đứng từ đây nhìn qua quảng trường, tháp Eiffel sừng sững đứng giữa, soi bóng sông Seine. Phía bên phải quảng trường, là nghĩa trang Passy, nơi chôn cất cựu hoàng Bảo Đại. Do một sự tình cờ, một bức họa của vua Hàm Nghi, sáng tác cách đây 95 năm, đang ở cách hài cốt của ông vua cuối cùng triều Nguyễn vài trăm mét. Sinh thời họ có gặp nhau không là một nghi vấn. Văn khố lưu trữ ở Aix-en-Provence cho biết Hàm Nghi và Khải Định đã không gặp nhau : mùa hè 1922, Khải Định sang Pháp, đến Marseille, bị Phan Châu Trinh lên án nghiêm khắc, Nguyễn Ái Quôc biếm họa trong vở kịch Con Rồng Tre ; còn Hàm Nghi hàng năm vẫn từ Alger đáp tàu sang Marseille nghỉ hè tại Pháp, năm ấy ra đến bến cảng Alger thì bị chính quyền thực dân ngăn cản, theo lệnh của Bộ thuộc địa. Còn Bảo Đại, có một vài bài báo tiếng Việt kể lại theo lời kể của công chúa Như Mai (có bài nói Như Lý) rằng Bảo Đại có lần sang Alger, đến thăm Hàm Nghi và tặng cựu hoàng một món tiền, nhưng ông từ chối, nói Bảo Đại hãy mang về giúp những đồng bào nghèo khó (thông tin này, chúng tôi chưa kiểm chứng, xin chép lại với tất cả sự dè dặt). Điều chắc chắn, là sự tình cờ này không hãn hữu : trong những năm 50, 60, công chúa Như Lý (1908-2005) sống ở Vigeois, bà Nam Phương (1913-1963) sống ở Chabrignac, hai làng thuộc tỉnh Corrèze, cách nhau chưa đầy 15 km đường chim bay. Theo chứng từ của những người trong vùng, họ không bao giờ gặp nhau, nhưng khi bà Nam Phương từ trần trong cô quạnh, bà Như Lý có kín đáo đến dự đám tang.

Thứ Ba, 12 tháng 10, 2010

,

Ai khổ cứ khổ, ai chơi cứ chơi!


Đăng bởi bvnpost on 06/10/2010

Hà Văn Thịnh
image Một người quen qua điện thoại gọi tới hỏi tôi từ lúc tờ mờ sáng rằng lụt lội miền Trung thảm thê như thế, chết 11 người (con số ban đầu) như kia, Hà Nội đại lễ tưng bừng nghe đâu tốn đến 94.000 tỷ đồng…; vậy, trong Chính phủ đã có ai lên tivi hay qua báo chí hỏi thăm hay chia buồn một chút gọi là với miền Trung chưa? Tôi sững người. Trước tiên là tự trách mình vì dường như mình cũng đang vô cảm trước những nỗi đau. Không thể nói là do sống ở miền Trung nên đã “quen” rồi! Thực ra, trải qua mấy chục năm sống trong đớn đau, buồn phiền và thất vọng, hầu như ai cũng trở nên chai lỳ trước những tai ương cũng như mọi sự chướng tai gai mắt trong cuộc đời này…
Đọc BBC ngày 2.10.2010, được biết trong 8 năm qua, tổng kinh phí chuẩn bị và tiến hành đại lễ tốn đến gần 100 ngàn tỷ đồng – tức là gần 5 tỷ USD – mà rùng mình.

Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2010

, ,

Trưa của thợ xây Saigon..!

Mấy hôm nay đi thực tập hè ở công trường xây dựng Saigon Pearl, tiếng là đi thực tập nhưng  thật ra vẫn bị vắt sức sức lao động như thường, làm việc từ 7h30 sáng tới 17h00 chiều, trưa được nghỉ 90 phút...ăn vội dĩa cơm trong quán được cất tạm trong khuôn viên công trường rồi tranh thủ kiếm gốc cây nào đó chợp mắt một lát để 13h lại bắt đầu làm việc như bao công nhân khác..!

Tôi đã Từng nghe, Từng đọc, Từng thấy...nhưng đến bên giờ mới được Cảm nhận thế nào là nổi cơ cực vất vả của cuộc sống công nhân đang ngày đêm bán sức lao động với hy vọng nuôi sống bản thân và gia đình. Có lẽ tôi chỉ Cảm nhận được phần nào của họ chứ không thể Thấu hiểu được hết nỗi vất vả của họ, bởi vì dù sao tôi cũng là một thực tập sinh trong một tháng hè và công việc của tôi có vẻ là của một công nhân kỹ thuật một chút như lắp đặt hệ thống điện, cáp, an ninh, báo cháy...như thế sẽ đỡ vất vả hơn những công nhân xây dựng với sắt, thép, bê-tông...!  Và nghĩ lại có lẽ xin cảm ơn đời vì mình còn may mắn hơn người  ngoài kia..!

Tôi đã gặp những người công nhân từ tận Bắc Giang miền Bắc xa xôi vào trong Saigon này để đi làm thuê, và  cũng gặp những người công nhân không biết chữ, chỉ biết điểm chỉ ký tên như trong các phim nói về cuộc sống ngày xưa, vậy mà tôi lại được nhìn thấy tận mắt ở hiện tại nơi đô thị phát triển bậc nhất này, thử hỏi họ có biết trong cài tờ giấy mà họ ký vô có biết được đâu là quyền lợi và nghĩa vụ mà một người công nhân đáng được hưởng hay không hay là chỉ biết ký vô theo chỉ dẫn của nhân viên công trường để sớm lên công trường làm việc để có cái ăn, cái mặc...để mà mưu sinh ?!

Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010

Ông Lý Tống thành 'ngôi sao'



Ông Lý Tống nổi tiếng qua các vụ 'chống Cộng'
Vụ Lý Tống xịt hơi cay vào Đàm Vĩnh Hưng trở thành một nguồn nhiên liệu mới cho các thế lực chống cộng ở Hoa Kỳ và có tiềm năng trở thành một nhân tố chính trị trong cuộc bầu cử sắp tới ở quận Cam.
Hôm 24 tháng 7, tại Nam California, cuộc biểu tình chống “đại nhạc hội Đàm Vĩnh Hưng” thu hút cả ngàn người tham gia.
Chủ đề biểu tình chống cộng lại được khơi dậy trên truyền thông với đầy đủ màu sắc hương vị của văn nghệ, chính trị và giải trí đi cùng.
Điều đáng chú ý hơn là lúc Lý Tống có mặt tại quận Cam, các vị dân cử từ Dân Chủ tới Cộng Hòa đều có mặt đón tiếp.
Dân biểu tiểu bang California Trần Thái Văn, người đang tranh chức dân biểu liên bang Hoa Kỳ cho biết đã gặp Lý Tống và "hoàn toàn ủng hộ về nỗ lực chống văn hóa một chiều do văn công (Đàm Vĩnh Hưng) từ trong nước sang". Bản doanh tranh cử của Trần Thái Văn còn giúp đoàn biểu tình một số phương tiện truyền thông.
Câu chuyện tưởng như đùa về một trong những hành động gây sốc của cựu phi công Lý Tống không chỉ để gây tiếng vang cho đường lối chống cộng riêng biệt của mình mà còn lan sang các chủ đề văn nghệ, mỹ thuật thời trang.
Lê Minh Khuê, một người trẻ quan tâm về âm nhạc có cách nhìn về “người đẹp” Lý Tống như sau:
“Lý Tống hóa trang quá đẹp và phù hợp với mẫu phụ nữ thời trang và quý phái. Ngoài ra, Lý Tống khá ngoạn mục, thành công, toại nguyện với mục đích của mình nếu xét trên góc cạnh Đàm Vĩnh Hưng đang làm một đặc vụ mà Lý Tống là một điệp viên ở vị trí đối thủ.”
Tuy vẫn có một số ái ngại về hình ảnh phi công Lý Tống giả gái tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng sẽ làm hoen ố hình ảnh các phong trào đấu tranh cho dân chủ cho Việt Nam nhưng những quan điểm này thường bị áp đảo về mặt ngôn luận vì không thỏa mãn với sự nhiệt tình dứt khoát của số đông sẵn sàng xuống đường.

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

Tài lãnh đạo và tài tiêu tiền của chính quyền Việt Nam

From: Nguyễn Hưng Quốc Blog



Ở Việt Nam, đặc biệt tại Hà Nội, người ta đang ráo riết tổ chức đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội. Vì Hà Nội là thủ đô và vì Thăng Long gắn liền với lịch sử lập quốc của Việt Nam nên ý nghĩa của lễ hội sẽ vượt qua khỏi phạm vi một địa phương. Thậm chí, vượt khỏi phạm vi một quốc gia: chính phủ Việt Nam tận dụng cơ hội này để quảng bá Việt Nam với thế giới. Do đó, chương trình lễ hội sẽ rất đồ sộ và đa dạng. Một số do Trung ương thực hiện. Một số do các tỉnh và thành phố khác tổ chức. Dĩ nhiên, đại đa số các hoạt động chính thuộc phạm vi quản lý của thành phố Hà Nội.


Chương trình nghe nói sẽ bao gồm mít tinh, diễu hành, triển lãm, sinh hoạt văn nghệ các loại, rước tượng đài thánh Gióng lên đỉnh núi Chồng, nổi trống Lạc Hồng, đúc 1000 bức tượng rồng thời Lý, lễ hội hoa, chiếu phim liên quan đến nhà Lý, phát sóng Cầu truyền hình quốc tế để mọi người ở mọi nơi có thể theo dõi các hoạt động trong đại lễ, v.v… và v.v…