Hiển thị các bài đăng có nhãn Story of Love. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Story of Love. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, thì làm ơn, xin hãy kiên trì...

Guu.vn - Nhưng anh biết không, em đã nhiều lần thầm cảm ơn định mệnh đã để anh đến bên em, để em biết rằng em vẫn là một cô gái có thể yêu thương và được yêu thương.

Cảm ơn anh đã đến bên em, mang lại cho em những tình cảm ấm áp, dịu nhẹ, từng lời nói, hành động, suy nghĩ của anh làm trong lòng em thổn thức và hạnh phúc.
Nhưng anh à! Anh hãy nhớ rằng em là một cô gái từng bị tổn thương trong tình yêu, vì vậy sẽ rất khó để em thể hiện rằng em đã thích anh đến như thế nào, rằng anh đã xâm chiếm suy nghĩ hằng ngày của em bao nhiêu, vậy nên làm ơn hãy kiên trì với em, được không?
Vì là một cô gái từng bị tổn thương, em hiểu rằng trên đời này không có tình yêu vĩnh cửu.

Vì là một cô gái từng bị tổn thương, em hiểu rằng trên đời này không có chuyện một người ở bên một người vĩnh viễn không rời xa.
Vì là một cô gái từng bị tổn thương, em sẽ càng tỏ ra lạnh lùng, kiêu ngạo, mạnh mẽ, thậm chí đến khi bị mổ vì đau ruột thừa, em thậm chí sẽ không kêu gào một tiếng, không chảy một giọt nước mắt, vì nỗi đau thể xác này đã thấm bao nhiêu so với nỗi đau tinh thần, những thương tổn của mối tình trước mang lại trong lòng em.
Vì là một cô gái từng bị tổn thương, nên em càng e dè, lãnh đạm hơn với những người theo đuổi em, thậm chí là người thân em vì em sợ cái cảm giác có được rồi lại mất đi, em thà rằng chưa từng có. Anh biết không, em nghĩ rằng trên đời này, cụm từ đau buồn nhất là "đã từng", nghe thật hoài niệm, thật tang thương.
Vì là một cô gái từng bị tổn thương, nên em sẽ ngủ rất muộn, vì em cảm thấy màn đêm chính là người bạn của mình, đêm là lúc em có thể trút bỏ những lớp mặt nạ vui vẻ, tươi cười của mình để có thể co mình run rẩy ở một góc, để nỗi cô đơn, để những sự tủi thân bao trùm lấy mình. Thế nên dù anh có bao lần nhắc nhở em đi ngủ sớm thì em cũng không nghe lời và có lần anh đã giận dỗi bỏ rơi em.
Nhưng anh biết không, em đã nhiều lần thầm cảm ơn định mệnh đã để anh đến bên em, để em biết rằng em vẫn là một cô gái có thể yêu thương và được yêu thương.
Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, thì làm ơn, xin hãy kiên trì...
Nhờ có anh, em mới cảm thấy trên đời này em không có một mình, em không phải lúc nào cũng phải giả bộ tươi cười, ở bên anh em có thể khóc lóc, tức giận một cách vô lí vì anh không hiểu tại sao em lại có thể dựa vào vai anh khóc ngon lành, thậm chí ướt cả cái áo sơ mi đắt tiền mà anh mới mua.
Nhờ có anh, em biết trân trọng bản thân hơn, em biết rằng mình vẫn là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp và được yêu thương.
Nhờ có anh, em đã phần nào khắc phục được thói quen ngủ trễ của mình vì mỗi đêm anh luôn là người tâm sự, nói chuyện với em, để em không cảm thấy cô đơn mỗi khi màn đêm buông xuống nữa.
Nhiều lúc em phải thầm cảm ơn người yêu cũ của em, cảm ơn những thương tổn mà anh ta mang lại cho em, vì nhờ những sự tổn thương đó mà em lại càng trân trọng những niềm vui nho nhỏ mà anh mang lại cho em và càng có những rung động với anh nhiều hơn
Còn rất nhiều điều mà anh làm em cảm thấy hạnh phúc nữa và em cũng đang dần thể hiện tình cảm của bản thân, vì thế anh à, làm ơn hãy kiên trì nhé!
Nguyệt Thu - Guu.vn

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

,

“Marguerite”- Hoa cúc dại

“Marguerite”- Hoa cúc dại

“Marguerite”- Hoa cúc dại 2014 (14)
“Marguerite”-tên tiếng Pháp của hoa cúc, có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp có nghĩa là hạt ngọc trai “pearl”, là một giống cúc dại cao, chỉ có một hoa Marguerite trắng duy nhất trên một cành. “Marguerite”, xuất xứ từ tiếng Pháp cổ Margarete, từ margarita Latin,margaritēs Hy Lạp từ margaron, một viên ngọc trai.
Người ta nói rằng, St. Louis đã khắc hình hoa cúc cùng với hoa diên vĩ (fleur-de-lis) và thánh giá trên chiếc nhẫn của ông. Chiếc nhẫn này, theo lời nhà vua, tượng trưng cho tất cả những gì ông yêu quý nhất : tôn giáo, nước Pháp, và vợ ông – Marguerite.
Cúc Marguerite, cũng được gọi là cúc oxeye (Leucanthemum vulgare, syn. Cúc leucanthemum), là một nguồn gốc thực vật có hoa lan rộng sang châu Âu và các khu vực ôn đới của châu Á. Đây là một trong một số loài được gọi bằng tên chung là “cúc”. Ðôi khi Cúc Marguerite còn được gọi là trăng hoa cúc, có thể vì hoa có màu trắng thật sáng như trăng rằm lại có hình dạng thật tròn nên đã được gọi là ” Trăng hoa cúc” chăng?. Hoa cúc Marguerite nở vào cuối tháng năm, sau cúc dại Daisy hơn một tháng, hoa cao và lớn hơn cúc dại Daisy.

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

,

Đọc và suy ngẫm : | Mẹ điên


Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái, thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy cô gái điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.
Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

Người đàn bà điên ấy đã sinh ra tôi (Ảnh minh họa)

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Có bao giờ tôi cũng yêu em

Blog Radio 228: Có bao giờ tôi cũng yêu em
 00:15, 7/4/2012 (GMT+7)
 Blog Radio
Văn phòng mới của công ty nằm ngay ngắn trên trên đường Thạch Bài, một con đường ven hồ khá đẹp trong thành phố.Cũng kể từ lúc công ty chuyển về đây tôi bắt đầu có một thói quen mới đó là uống cà phê buổi trưa, nhưng không phải trong phòng nước của công ty mà là ở quán cà phê có cây Dương liễu cổ thụ sát bên dưới.

Đằng sau cánh cửa sắt khép hờ một nửa, ngôi nhà ven hồ vẫn nằm lặng im khuất sau cây liễu già rủ chấm đất, khoảng sân nhỏ được bày những bộ bàn ghế bằng gỗ, từng chậu hoa mẫu đơn chúm chím xếp sát nhau tạo ra nhiều khoảng không gian riêng biệt. Chẳng ai biết rằng, ngôi nhà này, giờ đây là quán cà phê mang cái tên kỳ lạ Biển Trúc ấy trước kia chính là nơi mà em đã sống.

Em…

Người con gái tôi đã từng làm tổn thương…

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

,

Quả đắng tình yêu từ Facebook

Xâu chuỗi mọi chuyện từ lúc anh làm quen em, chúng ta quen nhau, những nụ hôn ráo hoảnh, rồi những lần qua đêm vội vã, cho đến lúc anh nói chúng ta không hợp. Tất cả chỉ gói gọn trong 3 tháng. Em ngộ ra rằng, em đã sai...


Để xem... Internet theo em từ những ngày em còn học cấp 2, tranh thủ học thêm xong là chạy vội vào quán net chat chit linh tinh. Cuôc sống em bình thường trôi qua như thế. Em trưởng thành theo internet và luôn ghi nhớ cho mình một sự răn đe: "Đừng bao giờ bắt đầu những mối tình ảo".


Thế rồi Facebook ra đời khi em đang học những năm đầu đại học. Trái tim thì tươi mới đầy hi vọng đón chờ tình yêu, còn thời gian thì luôn luôn dư dả. Vốn dĩ trước giờ em lướt web là chỉ lang thang để đọc vài tin tức lá cải và cũng là để phục vụ cho công việc online của mình. Facebook vô tình lại quá hữu dụng cho việc buôn bán bởi tính public của nó.

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

,

Chuyện tình chim yến

-Một tờ báo tại Pháp sau khi mua lại và đăng tải những bức ảnh cảm động về tình yêu sinh tử của một đôi tiểu yến tử đã tiêu thụ hết sạch lượng báo xuất bản trong thời gian ngắn nhất.

Những bức ảnh vô tình được một nhiếp ảnh gia chộp lại trên đường đã tường thuật lại câu chuyện tình li biệt cảm động của đôi chim yến: “cô gái” lúc đó ven theo đường cái, lượn vòng sát mặt đường thì đâm phải một chiếc ô tô đang lao tới. “Cô gái” bị thương, tình hình vô cùng nguy cấp… “Chàng trai” từ đâu bay đến mang thức ăn kiếm được cho “người yêu” như để an ủi “cô ấy”.

Lúc “chàng trai” bay đi kiếm mồi lần nữa trở về thì phát hiện “cô gái” đã chết. “Chàng trai” dường như muốn gọi “cô gái” thức dậy, cố gắng hết sức để gọi “cô gái” dậy. Khi “chàng trai” phát hiện cô gái thật sự đã chết và không thể trở về bên mình, nó đã ngửa mặt lên trời kêu khóc. “Chàng trai” cứ đứng mãi đó bên cạnh “cô gái”, cả thế giới như lắng đọng. “Chàng trai” đau khổ, tuyệt vọng đứng mãi bên xác “người yêu”…

Một câu chuyện tình giản đơn nhường vậy nhưng đã lấy đi nước mắt của hàng vạn công chúng khi chứng kiến nó qua những bức ảnh. Không biết nhiều người có còn cho rằng “động vật không có trí não và tình cảm” hay không?






 (Nguồn Zing.vn) 

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

Có hạnh phúc gọi là chia tay..!


Có thể không còn siết chặt tay nhau trên đường đời... Có thể không còn chung một tương lai, mơ về một mái ấm...
Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới ...
Có người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là chia tay người mình yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao không chia tay, để bắt đầu cuộc sống mới. Chia tay không phải là ngừng yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn thành công, là thành công đến muộn mà thôi. Có hai người rất yêu thương nhau, nhưng rồi cuộc sống chẳng trọn vẹn như người ta vẫn muốn, mối bất hòa vì cuộc sống kéo họ ra xa nhau, và họ chia tay. Nhưng họ vẫn là những người yêu nhau nhất trên cuộc đời này. Chỉ cần biết còn yêu nhau là đủ. 

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010

,

Blog Radio 52: Chuyện tình hoa hồng trắng


Blog Radio gửi tới các bạn câu chuyện tình gắn liền với một loài hoa được rất nhiều người yêu thích - hoa hồng trắng. Mời các bạn theo dõi và cảm nhận Chuyện tình hoa hồng trắng  - tác giả bloggerr Tree Chi, một câu chuyện trong đó hình ảnh bông hồng trắng đã trở thành sợi dây nối liền tình cảm - tình yêu giữa hai người vốn có cá tính hoàn toàn khác biệt nhau! 
Ảnh minh họa: DxButt -

(Blog Radio) - Tôi và em, hai con người khác xa nhau về hoàn cảnh và tính cách. Em tự do sống trong căn nhà mà chẳng bữa ăn nào được đầy đủ mọi thành viên. Cha mẹ tôi đều làm nghề giáo, sống nhẹ nhàng và nho nhã. Tôi thích những chốn bình yên, thích cafe Trịnh trầm ngâm hoài cổ. Em thích những nơi đông đảo quần chúng, thích quán cafe Rock đầy khói thuốc lá đến mùi nồng hôi, nhạc mở to chan chát và lắc lư trong cuồng say điệu nhạc. Tôi và em, hai thế giới khác nhau, ấy mà lại gặp nhau, lại yêu nhau, chỉ bởi vì loài hoa hồng trắng.

Tình cờ chúng tôi gặp nhau trong đám cưới một người bạn. Cô nàng cắm hoa cưới đã vứt đi 1 bó hoa hồng trắng qua mặt chúng tôi - những người bạn của cô dâu chú rể đến sớm để giúp chuẩn bị. Tôi nhặt lại bó hoa cũng là lúc chạm vào tay một cô gái. Cô gái ấy mỉm cười «Hoa đẹp thế này mà bỏ đi? Đúng là chỉ còn có 2 người là có lòng yêu cái đẹp!». Tôi phì cười sau khi nghe em nói vậy.


Sau đám cưới đó, em chủ động cho tôi số điện thoại. 3 tháng sau đám cưói đó, em chủ động ngỏ lời yêu tôi. 6 tháng sau đám cưới đó, em tặng cho tôi một bó hoa hồng màu trắng.
- Màu trắng là tượng trưng cho sự thanh khiết em ah!
- Còn em thích màu trắng vì em thích sự đơn giản. Mà anh có biết, sự đơn giản nhất trên đời này là gì không?
Tôi lắc đầu nhè nhẹ. Em dựa mạnh vào lòng tôi « Là cái chết ». Tôi bảo em nói bậy. Em cười nguệch miệng «Vì màu trắng tượng trưng cho sự tang tóc!».
Ảnh minh họa: Deviantart.com -
Mẹ tôi đề nghị dẫn em về nhà. Bà luôn có ý nghĩ rằng, là con gái thì phải biết chơi 1 loại nhạc cụ. Vì thế, em gái tôi được học vĩ cầm từ khi mới 5 tuổi. Tôi mang nỗi băn khoăn này cho em. Em mỉm cười «Em chơi guitar phiêu lắm anh ah». Trời ơi ! Đấy đâu phải là loại nhạc cụ mà mẹ tôi định nghĩa rằng con gái cần biết chơi. Nhưng em không để tâm đến điều đó, em nhảy phóc lên bục, đeo cây guitar vào và đưa tay nhanh mạnh vào những sợi dây đàn, người nhảy lên hừng hực. Tôi ra ngoài, chờ em. 15 phút sau, em ra ngoài, giơ bao thuốc lên mời tôi. Tôi cáu gạt phắt đi «con gái thì không được hút thuốc ! Mẹ anh ghét con gái hút thuốc lá!». Em rít 1 hơi dài «đó là style của em rồi. Tại sao con trai được hút thuốc còn con gái thì không?».

,

Trọn vẹn chữ “Tình”

Gặp những người phụ nữ trong trung tâm giáo dục lao động số 2 Yên Bài, Hà Nội. Tưởng như tình yêu trong họ đã bị tắt ngấm. Thế nhưng, ngọn lửa tình yêu ấy vẫn âm ỉ trong lòng, và thổi bùng lên khi người đàn ông của đời họ tìm đến. 45 phút gặp gỡ đã cho họ những phút thăng hoa trong hạnh phúc, nước mắt và tình yêu.
 
Trọn vẹn chữ “Tình”
“Cô Điệp, ra có người thân gặp”, anh Du - nhân viên bảo vệ hô. Giật mình mất vài giây, bồn chồn lo lắng, Điệp hỏi: “Thưa thầy, là ai vậy?”. Tôi không biết! - cán bộ Du nói. Câu trả lời của cán bộ càng làm cho Điệp sốt sắng hơn. Cô tự hỏi không biết là ai nhỉ? Nhưng rồi cũng chỉ dám hỏi: “Đàn ông hay đàn bà, thưa thầy?”. “Đàn ông. Ra đi, rồi sẽ biết là ai”. “Chắc là anh trai rồi. Hôm trước gọi điện cho mình hứa là sẽ lên thăm”. 

Mô tả ảnh.
Cô đang bước trên con đường hoàn lương (Ảnh minh họa: Doctruyen.vn)
Điệp nghĩ thầm trong bụng. Trong lòng cô hoan hỉ lắm. Ngày trước có anh trai là thương yêu cô nhất. Dù cô có làm sai chuyện gì nhưng anh trai luôn là người động viên, tha thứ cho cô. Điệp chạy một mạch về phòng, không quên vơ vội tờ giấy cô vẫn để đầu giường. Không phải dành cho anh trai cô mà để gửi cho một người cô đã “bặt vô âm tín” mấy năm nay. Chỉ vì canh cánh nỗi lòng ấy mà cô luôn cảm thấy đã mắc nợ người ấy quá nhiều. Rồi Điệp tung tăng bước đi. Vừa đi vừa huýt sáo khe khẽ bài hát quen thuộc, hai tay nắm chặt lấy nhau. Cảm giác như cô đang dồn toàn bộ sức lực vào đôi bàn tay ấy. Dáng đi tất tưởi như đứa trẻ sắp được đón mẹ đi chợ về. Làm sao mà không hoan hỉ được chứ? Làm sao mà không mừng vui cho được?

Đến cửa phòng, Điệp đứng lặng một hồi. Hít một hơi thật dài. Cô bẻ từng đốt ngón tay. Lúc này, một bàn tay xù xì của cô đã nắm chặt tay nắm cửa. Chỉ cần mở nhẹ một chút là có thể mở toang cánh cửa. Nhưng sao cô cảm thấy cái cửa này khó ưa quá. Mở mãi mà chẳng thấy nó nhúc nhích gì. Lấy cả tay kìa dồn sức vào tay nắm cửa. Nó kêu két một tiếng. Cuối cùng nó cũng chịu để cô vào gặp anh trai mình.
Cô từ từ tiến vào phòng. Nhưng kìa, thoáng thấy một bóng người quen quen. Phải nhìn thật kĩ, cô mới nhận ra người đàn ông đó. Điệp tự hỏi: “Sao ông ta lại ở đây?. Có người quen ở đây ư? Vậy anh trai mình đang ngồi chỗ nào? Bây giờ làm sao ra gặp anh đây?”. Vừa băn khoăn, Điệp từ từ lùi những bước chân mình về phía cánh cửa ban nãy đã “hành hạ” cô. Chỉ chực ra khỏi phòng là sẽ thoát được cái nhìn đó. Điệp chạy trong vô thức, chỉ muốn tránh xa, càng xa càng tốt người đàn ông kia. Thật là trớ trêu.

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

Tình yêu thầm lặng

(Dân trí) - Đôi khi tình yêu không phải những lời nói hoa mỹ, ngon ngọt làm say đắm lòng người, không phải những hành động cử chỉ yêu thương, chỉ là những điều hết sức bình dị, cứ âm thầm lặng lẽ, không cần ai biết, không cần ai hay...
Một cô gái yêu tha thiết một chàng trai nhưng bị gia đình phản đối kịch liệt ngay từ đầu. Cha mẹ cô cho rằng hoàn cảnh hai gia đình không phù hợp, nếu lấy nhau, cô sẽ chịu khổ suốt đời.

Vì áp lực từ phía gia đình, hai người thường xuyên cãi vã. Mặc dù rất yêu, nhưng cô gái hay hỏi người yêu “Anh yêu em như thế nào?”

Khi chàng trai không trả lời theo ý mình, cô lại tức giận. Cứ mỗi lần như thế cùng với áp lực của gia đình, cô lại trút giận vào người yêu. Nhưng anh chỉ chịu đựng trong im lặng.

Hai năm sau, chàng trai tốt nghiệp đại học và quyết định đi du học ở nước ngoài. Trước khi đi, anh cầu hôn người mình yêu thương: “Anh không khéo ăn nói. Nhưng chỉ cần em biết rằng anh rất yêu em. Nếu em chịu đến với anh, anh sẽ chăm sóc em suốt đời. Còn về phía gia đình, anh sẽ cố thuyết phục bố mẹ. Em đồng ý làm vợ anh chứ?”

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2009

Nghiệt ngã hai chữ "trinh tiết"

Chào các bạn!
Tình yêu là một món quà tuyệt vời mà tạo hóa đã dành đến cho hai người khi yêu nhau, và trong các bạn và cả tôi nữa đề đã và đang trải qua cái tuổi khát khao yêu và được yêu phải không nào?!
Và trong tình yêu nó cũng phát sinh bao điều khó nói, những thắc mắc không biết chia sẽ cùng ai và cả chuyện thầm kín của mỗi người nữa.!
Nay mình muồn gửi đến các bạn những bài viết, comment chia sẻ tâm trạng của những người trong cuộc để cùng cảm thông, chia sẽ và hy vọng chúng ta sẽ tìm được những câu trả cho những câu hỏi thầm kín của mình!

*************************
Nghiệt ngã hai chữ "trinh tiết"

Chúng ta chia tay nhau thôi! Câu nói của Minh khiến Phượng tưởng như đất dưới chân sụp xuống. Trời vẫn lất phất những hạt mưa bụi nhỏ li ti. Không khí ẩm ướt, thời tiết đang chuyển mùa. Dù đã cố kéo cao cổ áo lên tận mang tai nhưng hai từ “chia tay” Phượng vẫn nghe rõ.

Phượng không dám khóc mặc dù đôi mắt đã mọng đỏ. Dường như Minh cũng không dám nhìn thẳng vào Phượng, anh quay đi một chỗ khác. Không gian im phăng phắc. Chỉ có tiếng thở của cả hai người là gấp gáp, dồn dập. Họ đang xúc động bởi năm năm yêu nhau, thời gian đủ để một đứa trẻ bước qua lứa tuổi mẫu giáo thế mà nay lại chia tay nhau.


Dù đã lường trước mọi tình huống xảy ra, nhưng Phượng vẫn không thể kìm nổi tình cảm của mình. Minh vừa đi khỏi là Phượng đã khóc như mưa, cô ngồi thụp xuống trước cổng nhà tự hỏi: “Sao tình yêu đến với mình lại khó khăn đến vậy”. Giá mà Phượng không nói điều bí mật ấy cho Minh thì sự thể đã không ra thế này nhưng như thế là lừa dối sao? Mà sự dối trá không sớm thì muộn sẽ tự phơi bày. Có lẽ lúc ấy đấy người đau khổ dằn vặt nhiều hơn sẽ là Phượng cũng nên.

Phượng cay đắng chấp nhận sự thật dù thật khó và quá khứ lại trở về bên Phượng, khiến trái tim đang bị tổn thương của cô một lần nữa đau nhói. Năm mười tám tuổi, Phượng đã biết yêu. Mối tình đầu của Phượng là một cậu bạn cùng lớp. Đó là tình yêu của lứa tuổi học trò, nhưng cũng không kém phần lãng mạn giữa một cô học trò yêu văn thơ và một cậu học trò thích phác họa suy nghĩ của mình trên những khổ giấy lớn.

Món quà đầu tiên mà Duy tặng Phượng, chính là bức chân dung của Phượng mà Duy đã mất hàng tháng trời để vẽ. Bức tranh trông thật có hồn nhưng quan trọng hơn cả khi đó là lời tỏ tình có ý nghĩa nhất đối với Phượng. Họ đã yêu hết mình dù không quên cái đích quan trọng là vào được Đại họcRồi khi giấy báo đỗ Đại học đến với cả Duy và Phượng, hai trường Đại học hợp với năng khiếu của họ thì niềm vui tưởng chừng như đang được nhân ba, nhân bốn. Được mệnh danh là cặp đôi đẹp và có triển vọng nhất lớp. Cả Duy và Phượng lại càng trở thành thần tượng để các bạn trong lớp học tập khi vừa biết học lại vừa biết yêu.

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Xử trí khi người yêu đòi... vào nhà nghỉ

Em là sinh viên năm thứ 4, nhưng mới có người yêu hơn một năm nay. Anh ấy đã đưa em về gia đình và xin phép được tìm hiểu em. Vì tin, nên em đã trao cho anh ấy sự trinh tiết của mình.


Hình minh họa

Được đằng chân, lân đằng đầu, anh ấy nghèo, đôi khi tiền ăn cũng thiếu, vậy mà cứ có tiền là anh ấy ép em đi nhà nghỉ để quan hệ tình dục. Em không đồng ý thì thấy anh ấy buồn. Anh ấy nói chấp nhận, nhưng tình cảm sẽ nhạt đi. Hôm 20/10, anh hẹn đến chơi và lại đòi đi nhà nghỉ. Em không chấp nhận thì anh ấy không đến nữa, với lý do nhà có việc. Em không biết làm sao để mọi sự tốt đẹp. Mong nhận được lời khuyên từ các chuyên gia tư vấn!    (Hang Hang)